Lời chúc trong ngày

Lịch công tác trong tuần

Thứ 2: Sinh hoạt dưới cờ- học bình thường.
Thứ 3: học binh thường.
Thứ 4: Học bình thường.
Thứ 5: Học Bình Thường .
Thứ 6: Học bình thường.
Thứ 7: họp chuyên môn.
.

Các ý kiến mới nhất

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Tài nguyên dạy học

ẢNH LƯU NIỆM

IMG_06801.jpg IMG_06761.jpg IMG_06821.jpg HCM.jpg Ct.jpg IMG_0523.jpg IMG_05121.jpg IMG_0504.jpg IMG_0503.jpg

Sắp xếp dữ liệu

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Trương Ngọc Trung)
  • (Trần Thanh Tâm)

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Gốc > Sáng kiến kinh nghiệm >

    Thơ về 20-11

    Người Lái Đò Trên Dòng Đời
     
     
    Một dòng đời - một dòng sông
     
    Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ
     
    Muốn qua sông phải có đò
     
    Đường đời muôn bước phải nhờ người đưa...
     
     
    Tháng năm dầu dãi nắng mưa
     
    Con đò trí thức thầy đưa bao người
     
    Qua sông gửi lại nụ cười
     
    Tình yêu con gửi lại người cha thương
     
     
    Con đò mộc - mái đầu sương
     
    Theo con đi khắp muôn phương mai này
     
    Khúc sông ấy vẫn ngày ngày
     
    Thầy đưa những chuyến đò đầy qua sông...
     
     
    (Hương Thảo Nguyên)
     
     
    Trời Sao...
     
     
    Bầu trời ngàn sao lấp lánh
     
    Lung linh ước vọng học trò
     
    Mái trường long lanh mắt sáng
     
    Ngời ngời ước vọng thầy cô...
     
     
    Trường ơi, là dòng sông mát
     
    Giọt trong kiến thức loài người
     
    Cho em tắm trong sự thật
     
    Lớn dần nhân nghĩa - tinh khôi.
     
     
    Trường ơi, mái nhà em đấy
     
    Tuổi thơ gởi mãi nơi này
     
    Bảng đen nở dòng chữ trắng
     
    Tay thầy vẫy ước mơ bay.
     
     
    Thầy chưa từng dang tay đánh
     
    Búp hoa còn giấu trong cành
     
    Tuổi thơ cần nhiều cá tính
     
    Cho đời đủ sắc tươi xanh
     
     
    Cô ơi dang đôi tay rộng
     
    Ôm em siết chặt vào lòng
     
    Để đôi mắt em ngấn lệ
     
    Long lanh hạt ngọc tình thương
     
     
    Cô ơi ngọt ngào giọng nói
     
    Bây giờ đời thiếu tiếng ru
     
    Tình thương chảy trên trang giấy
     
    Vào đời rửa sạch nỗi đau
     
     
    Thầy cô cùng nhau thắp sáng
     
    Niềm tin trong mắt học trò
     
    Ngàn sao giữa trời ước vọng
     
    Sáng ngời ánh mắt nên thơ.
     
     
    (Nguyễn Chí Long)
     
     
    Nghĩ Về Thầy
     
     
    Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
     
    Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
     
    Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược
     
    Thấp thoáng chao nghiêng...
     
    Khiến con chạnh nhớ về Người
     
    Và câu chuyện năm xưa...
     
     
    Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
     
    Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
     
    Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
     
    Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò?
     
    Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ
     
    Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại
     
    Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy
     
    Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương.
     
     
    (Bảo Linh)
     
     
    Nhớ Cô Giáo Trường Làng Cũ
     
     
    Bao năm lên phố, xa làng
     
    Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
     
    Nhớ bài tập đọc a ê
     
    Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ
     
     
    Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
     
    Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
     
    Vở ngày thơ ấu lần xem
     
    Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.
     
     
    Tờ i nguệch ngoạc bút chì
     
    Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
     
    Thương trường cũ, nhớ làng quê
     
    Mơ sao được một ngày về thăm Cô !
     
     
    (Nguyễn Văn Thiên)
     
     
    Hoa Và Ngày 20-11
     
     
    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
     
    Còn rung rinh sắc thắm tươi
     
    20-11 ngày năm ấy
     
    Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi
     
     
    Cô tôi mặc áo dài trắng
     
    Tóc xanh cài một nụ hồng
     
    Ngỡ mùa xuân sang quá
     
    Học trò ngơ ngẩn chờ trông...
     
     
    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
     
    Xuân sang, thầy đã bốn mươi
     
    Mái tóc chuyển màu bụi phấn
     
    Nhành hoa cô có còn cài?
     
     
    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
     
    Tà áo dài trắng nơi nao,
     
    Thầy cô - những mùa quả ngọt
     
    Em bỗng thành hoa lúc nào.
     
     
    (Phạm Thị Thanh Nhàn)
     
     
    Thầy
     
     
    Ngôi trường cũ nơi thị trấn cổ
     
    Và bầy chim xanh trên cành vông đồng
     
    Thầy giáo già nhịp cây thướt gỗ
     
    "Tiên học lễ, hậu học văn..."
     
     
    Nếp tường cũ đã lâu không quét lại
     
    Ai buộc lên nhành lựu gãy chéo khăn
     
    Thềm giếng rêu in dấu thầy trượt nga
     
    Chúng con buồn
     
    Quả lựu rưng rưng
     
     
    Con đường mới giờ chảng còn dấu tích
     
    Vũng lầy xưa nước đọng chắn ngang
     
    Phong phanh, thầy ngược chiều mưa gió
     
    Bắt cầu dừa cho chúng con sang
     
     
    Ba mươi năm
     
    Bầy chim xanh vồng đồng đã bay muôn nẻo
     
    Chúng con từ tay thầy đi khắp thế gian
     
    Vũng lầy nào cũng nhắc thầm cây cầu dừa nhân hậu
     
    Gặp tráo trở càng thương quả lựa chín vàng
     
     
    Thầy ơi
     
    Cánh đồng tháng mười lụt lội
     
    Chậm muộn con về dâng một nén nhang
     
    Nhịp thướt tập nắgt câu của thầy chợt vang trong ký ức
     
    Nhịp thướt dạy chúng con đối thoại với cuộc đời từ buổi học đầu tiên
     
     
    (Sưu tầm)
    Nhắn tin cho tác giả
    Trương Ngọc Trung @ 15:36 08/11/2010
    Số lượt xem: 461
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến